Nhà có trẻ tự kỷ

Khi con quấy khóc, vứt ném đồ chơi, thậm chí có những lúc con đánh tôi, và thường xuyên không nghe lời... tôi ngỡ mình phát điên, bỏ cuộc.Lần đầu tiên khi tôi phát hiện con có những biểu hiện khác thường là một ngày cách đây 5 năm. Khi đó con tôi mới 2 tuổi rưỡi.

Tôi gọi nhưng không thấy cháu trả lời. Tôi nói chuyện với con nhưng đôi mắt con không nhìn tôi, mà nhìn vào một nơi vô định. Những chuỗi ngày sau đó thật là khủng khiếp. Cháu thường xuyên khóc, không nghe lời, thậm chí đánh mẹ. Cháu đi nhón chân, không giao tiếp bằng mắt.

Thế giới tưởng như đã sụp đổ trước mắt tôi. Sau đó, vợ chồng tôi đưa cháu đi khám. Rồi tới trường tự kỷ. Bắt đầu những chuỗi ngày đấu tranh với bệnh tật của con để mang con trở lại với thế giới.

Hỏi người thân, bạn bè, tra cứu trên mạng. Tôi cũng tìm được vài trường tương đối thích hợp. Ban đầu vợ chồng tôi định cho con học ở trường dành cho trẻ tự kỷ và trẻ down. Một lớp có hơn 10 cháu. Cô không tham nổi từng ấy tính khí thất thường của từng trẻ. Nên khi cô mải dỗ trẻ này thì ở một góc khác trong lớp, một trẻ khác ngồi khóc thảm thiết mà không có ai chạy tới dỗ dành. Cảnh tượng đó làm tim tôi nghẹt thở.

Sau một thời gian nỗ lực tìm kiếm, tôi tìm thấy một trường khác, hiệu trưởng là 1 tiến sỹ tâm lý, tu nghiệp ở nước ngoài, cũng có con là trẻ tự kỷ. Lớp học một thầy bốn trò. Đó là lớp lý tưởng nhất mà vợ chồng tôi có thể trang trải được.

Thầy giáo tư vấn, sẽ tốt hơn nếu cho con học lớp một thầy một trò, con sẽ được quan tâm hơn, được giao tiếp nhiều hơn. Nhưng ở thời điểm đó chúng tôi không đủ khả năng.

Vậy là đã quyết định chọn được trường. Dù lúc quyết xong, tôi vẫn không biết làm sao có thể xoay được với từng ấy học phí mỗi tháng. Lúc ấy, trong đầu vợ chồng tôi chỉ nghĩ làm sao chữa cho con càng nhanh càng tốt. Cảm giác có lỗi với con, không có khả năng phát hiện sớm hơn bệnh cho con làm tôi khóc mỗi đêm. Có những lúc, tôi chỉ ước sao một lần trong đời con nhìn thẳng vào mắt tôi. Một cái nhìn thực sự dành cho tôi.

Tôi sợ đôi mắt trong veo của con nhìn vào khoảng không vô định. Không cảm giác, không suy nghĩ.

Tiếp theo là những ngày theo con đến lớp. Bất cứ lúc nào có thể, hoặc tôi, hoặc chồng lại theo con đến lớp. Có chứng kiến cảnh thầy cô dạy học cho con mới biết khó khăn, vất vả đến mức nào. Với những trẻ khác, cầm chơi một đồ vật là một điều hết sức tự nhiên, bình thường. Thế nhưng với con tôi và 3 trẻ khác trong lớp, cầm chơi một đồ vật đã là điều xa xỉ. Có những thứ tưởng chừng bình thường, nhưng khi ta không thể làm được, mới biết nó quý giá chừng nào.

Con không có cảm giác với đồ vật. Con không quan tâm. Đưa đồ chơi cho con nhưng con không cầm. Chỉ khóc ngặt và đi nhón chân. Một tháng, hai tháng, rồi sáu tháng. Bằng nỗ lực của các thầy cô và của vợ chồng tôi, cuối cùng tình trạng bệnh của con cũng được cải thiện. Con đã bớt quấy khóc, biết cầm đồ vật. Và lần đầu tiên trong đời, mắt con đã nhìn tôi khi tôi gọi con. Hạnh phúc như vỡ òa, tôi như được tái sinh.


Tự dạy con

Thời gian sau đó, tôi quyết định nghỉ hẳn việc ở nhà để dạy con. Những kỹ năng học được từ việc dạy trẻ tự kỷ ở trường của con đã giúp tôi được rất nhiều.

Tôi cũng tham gia các câu lạc bộ gia đình trẻ tự kỷ. Ở đó, chúng tôi thường xuyên trao đổi các kinh nghiệm, phương pháp dạy trẻ, chơi với trẻ. Chúng tôi cũng tâm sự để lòng vợi đi nỗi buồn.

Chia sẻ với những gia đình có trẻ tự kỷ mới thấy, dường như không có nỗi buồn nào lớn hơn. Một đứa trẻ sinh ra xinh xắn, đáng yêu, khỏe mạnh là thế. Bỗng một ngày thế giới khép lại khi phát hiện con bị tự kỷ. Tôi đã gặp rất nhiều hoàn cảnh giống mình. Những nỗi ám ảnh và những nỗi niềm day dứt vô bờ của các bậc cha mẹ có con tự kỷ. Chúng tôi vẫn động viên nhau hàng ngày để có đủ nghị lực, niềm tin để sát cánh bên con suốt cuộc đời.
Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và những gia đình cùng cảnh ngộ, tôi có thêm sức mạnh để tiếp tục cùng con.

Có những lúc tôi tưởng mình phát điên, bỏ cuộc. Đó là khi con quấy khóc, khi con vứt ném đồ chơi, thậm chí có những lúc con đánh tôi, và thường xuyên không nghe lời. Nhưng mỗi ngày một chút, nói chuyện với con, cùng con tập các bài vận động, chơi cùng con các trò chơi. Mỗi ngày một chút bằng tình mẫu tử, tôi học sự kiên nhẫn và niềm tin chiến thắng.
5 năm trôi qua, con tôi giờ đã gần như trẻ bình thường

Chúng tôi đã đưa cháu tới trường công, hòa nhập với mọi trẻ em khác dù vẫn phải để mắt tới con một cách đặc biệt hơn. Nhưng nhìn chung con đã vượt qua bệnh tật.

Bây giờ con đã học lớp hai. Con biết hát, biết cười đùa, biết đếm, biết viết chữ. Đón con về mỗi buổi học, nắm bày tay nhỏ xíu siết chặt tay tôi, tôi biết tôi có thể cùng con vượt qua mọi trở ngại trên đường đời mà không phải sợ hãi.

Sơn Lâm (Theo Lửa Ấm)

Read 877 times
Top